Đang nằm sấp trên giường nghe Lạc mất mùa xuân – Bằng Kiều. Thích điệp khúc bài này lắm. Chà, cái nhạc chuông điện thoại từ hồi tháng 8 tới giờ. Trời vào thu rồi thì phải, sáng nóng chiều hơi se lạnh. Tả ra thì nghe hay quá nhỉ. Mình ghét một cái là những ngày mình đi học hay mưa bất chợt lắm. Hôm nào mình cũng phải khệ nệ xách theo một cái jacket vải dù, một chiếc khăn chòang màu tím, một cái dù màu xanh lá. Chết, mình vẫn chưa kiếm ra cái dù nữa. À, playlist của mình đã sang bài Bức thư tình đầu tiên rồi.Nhạc bài này dịu dàng quá. Generous ( Ballad version) – Moon Hee Jun. Hôm qua nói chuyện với Ivy trước khi seniors trường mình đi KAIROS retreat. Tự nhiên Ivy nói gì đó, đại loại như, ôi, không biết tao có xa ba mẹ tao nổi 3 ngày k nữa, t sẽ nhớ lắm. Thế là mình lại lôi chuyện hôm ra Tân Sơn Nhất kể. Đại thể là hôm ấy mẹ mình bận ở với dì Bích, mình đi học về, ăn uống chuẩn bị đâu cũng tới tận 12g. Nhẽ ra mình phải dậy đâu đó lúc 2:55′ sáng, bước ra khỏi cửa nhà rồi đi vô lại để giờ xuất hành nó hên. Cơ mà bố thương con gái,để con gái ngủ tới 4g. Mẹ về tới nơi tầm giờ đó, thấy mình đang cuống cuồng rửa mặt, thế là bố cũng bị la chung với con gái. Cả nhà đi taxi ra tới Tân Sơn Nhất, mình đi làm giấy tờ, gửi hành lý xong xuôi, quay ra nói chuyện với bố mẹ. Được thêm độ 20′, mẹ bảo, thôi, đi vô kẻo không kịp. Thế là mình đứng lên, vụng về ôm tạm biệt bố mẹ, à , lúc đó mắt cũng rơm rớm rồi. Mình quay lưng đi vội vàng vào trong, phần sợ trễ, phần sợ quay lại sẽ òa ra khóc. Mình đi tới cổng sóat người thì bóng bố mẹ cũng hòa dần vào dòng người đưa, nhìn mãi mới thấy hai đôi bàn tay, một to một nhỏ vẫy lia lịa. Mình qua cổng sóat người thì bóng mẹ đâu mất tiêu, hình như mẹ đã chạy đi vẫy taxi qua dì rồi. Còn bố, vẫn đứng đó, bàn tay to lớn vẫy chậm dần. Thấy bố đứng một mình giữa biển người, mình chỉ muốn chạy ào ra ôm bố thôi. Sau đó mình mới biết, bố đợi tới tận 10′ sau khi chuyến bay mình cất cánh mới từ từ đi bộ về… Người ta hay bảo, con gái gần bố, con trai quý mẹ, mình thấy cũng đúng.

Advertisement